HUYỀN THOẠI VỀ LÒNG BI MẪN TỐI THƯỢNG
1.1. Bối cảnh lịch sử và Kinh điển tiền thân
Trong dòng chảy của Phật giáo, Namo Buddha không chỉ là một địa danh địa lý; nó là một "điểm chạm" giữa cõi thực và cõi tâm linh. Theo các bản kinh cổ, đặc biệt là Kinh Hiền Ngu (Damamuko Nidana Sutra) và các bản Jataka (Chuyện tiền thân Đức Phật), sự kiện tại Namo Buddha diễn ra vào thời kỳ của Đức Phật Câu Lưu Tôn (Krakucchanda), khi thọ mạng con người còn rất dài và tâm thức nhân loại còn thuần hậu.
Hoàng tử Mahasattva (Đại Dũng) sinh ra trong một gia đình hoàng tộc trị giới nghiêm minh. Phụ vương của Ngài là Vua Maharatha, một vị minh quân cai trị vương quốc Panchewala (vùng đất nay thuộc thung lũng Kathmandu). Mahasattva là người con út trong ba hoàng tử, nhưng ngay từ nhỏ, Ngài đã bộc lộ những phẩm chất khác biệt: sự tĩnh lặng, lòng trắc ẩn bao la và một cái nhìn xuyên thấu qua những phù hoa của cung vàng điện ngọc.
1.2. Cuộc dạo chơi định mệnh trên đỉnh Gandha Malla
Vào một buổi chiều tà, khi nắng vàng trải dài trên những rặng thông của dãy Himalaya, ba anh em hoàng tử cùng nhau dạo bước vào rừng sâu để thưởng ngoạn vẻ đẹp của thiên nhiên. Họ tiến sâu vào vùng núi Gandha Malla – nơi mà ngày nay chúng ta gọi là Namo Buddha.
Tại một hang đá ẩm thấp, họ sững sờ chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng: Một con hổ cái đang nằm lả đi vì đói khát. Xung quanh nó là năm con hổ con vừa chào đời, yếu ớt và run rẩy. Hổ mẹ vì quá kiệt quệ, bản năng sinh tồn đã bị mài mòn đến mức nó bắt đầu nhe nanh, định ăn thịt chính những đứa con mình vừa dứt ruột đẻ ra.
Sự mâu thuẫn giữa bản năng mẫu tử và cơn đói xé ruột của loài thú đã tạo nên một khung cảnh bi thảm. Hai người anh của Mahasattva kinh hãi lùi lại, họ muốn rời đi để bảo toàn tính mạng. Nhưng với Mahasattva, đó không chỉ là một con thú, đó là một chúng sinh đang quằn quại trong đau khổ tột cùng.
1.3. Sự lựa chọn của Bồ tát: Bố thí Ba-la-mật
Trong triết học Phật giáo, có sáu phép tu (Lục độ) để đạt đến giác ngộ, và đứng đầu là Bố thí Ba-la-mật (Dana Paramita). Thông thường, người ta bố thí tiền bạc, thức ăn hay kiến thức. Nhưng Mahasattva đã thực hiện một sự bố thí vĩ đại nhất: Xả thân.
Ngài thầm nghĩ: "Ta đã trải qua nghìn vạn kiếp luân hồi, thân xác này đã bao lần thối rữa, bỏ phí cho đất cát mà chẳng mang lại lợi ích gì cho ai. Tại sao hôm nay ta không dùng cái thân vô thường này để cứu lấy sáu mạng sống?"
Để các anh không ngăn cản, Ngài khuyên họ quay về trước. Một mình đứng trước hang cọp, Ngài nằm xuống nhưng con hổ quá yếu, không còn sức để cắn xé. Không một chút do dự, Mahasattva đã dùng một nhành tre sắc nhọn, rạch vào cổ mình để máu tươi chảy ra. Mùi máu nóng đã đánh thức bản năng của hổ mẹ. Nó liếm những giọt máu ấy, lấy lại chút sức tàn và sau đó bắt đầu thọ nhận thân xác của vị Bồ tát.
1.4. Ý nghĩa của danh xưng "Namo Buddha"
Khi hổ mẹ và năm hổ con đã được cứu sống, một luồng ánh sáng kỳ diệu rực rỡ cả vùng trời. Chư thiên tán hoa, đất trời rung động trước hành động vô tiền khoáng hậu này.
Nhiều năm sau, khi Thái tử Tất Đạt Đa thành đạo dưới gốc cây Bồ đề và trở thành Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, Ngài đã cùng các vị đệ tử quay lại nơi này. Ngài chỉ tay vào một tòa tháp nhỏ bằng đá và nói: "Đây chính là nơi chứa đựng xương cốt của ta trong một kiếp trước." Danh xưng "Namo Buddha" (Kính lễ đức Phật) ra đời từ đó. Người dân địa phương và các hành giả khi đi ngang qua đây đều cúi đầu đảnh lễ, không chỉ đảnh lễ một vị Phật tương lai, mà đảnh lễ lòng bi mẫn vô biên hiện hữu trong mỗi chúng sinh.